“Nhưng mà, ngươi đã có đủ bốn tấm thẻ rồi, lấy thêm xích hậu tạp thì có ích gì?” Lý Duy vẫn cảm thấy khó hiểu.
“Bởi vì ngoại trừ đệ nhất chức nghiệp không thể thay đổi, ba loại chức nghiệp còn lại đều có thể trả một cái giá nhất định để tẩy bỏ tại đại bản doanh. Ta rất cần một tấm xích hậu tạp, thứ này sẽ giúp ích cho ta rất nhiều.”
“Khoan đã, chẳng phải ngươi là kỵ binh sao?” Lý Duy lại hỏi tiếp.
“Kỵ binh? Ngươi đang nói đùa cái gì vậy, đó là nhị tinh sủng vật săn của ta. Nếu ta có chức nghiệp kỵ binh, ta đã có thể cưỡi ngựa chạy nhông nhông suốt cả ngày rồi. Ví như Ron ấy, ông ta thậm chí có thể bắt tọa kỵ của mình đi kéo đá. Còn con ngựa kia của ta chỉ có thể triệu hồi ra một khoảng thời gian ngắn, sau đó phải thu hồi lại vào sủng vật tạp, mức tiêu hao thật sự quá lớn.”




